Trang

++ CHÙA A DI ĐÀ KÍNH CHÚC QUÍ VỊ MỘT NGÀY AN VUI. http://chuaadida.blogspot.com nay được đưa về trang nhà chuaadida.com. KÍNH MỜI QUÍ VỊ HOAN HỶ GHÉ THĂM TRANG NHÀ chuaadida.com và chia sẽ mọi người cùng biết. Cảm Ơn " ++
++ Thật hạnh phúc cho những ai biết cho mà không hề nhớ đến, biết nhận mà không hề quên đi. -- Đừng đau khổ với những gì mình không có, hãy biết vui với những gì mình đang có trong tay. -- Giá trị đích thực của sự cho đi không nằm ở món quà lớn hay nhỏ, mà nằm ở tầm lòng của người cho. -- Có 3 cách để tự làm giầu cho mình: mỉm cười, cho đi, và tha thứ. -- Tức giận là cơn lốc xóa đi mọi sự thông minh. -- Thành công lớn nhất là đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. -- Phải ăn để sống chứ không phải sống để ăn. -- Một nụ cười có thể thay đổi một ngày. Một cái ôm có thể thay đổi một tuần. Một lời nói có thể thay đổi một cuộc sống. -- Đừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt thậm chí khi bạn đang buồn. Chắc chắn sẽ có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi. Với thế giới, bạn chỉ là một cá nhân, nhưng với một ai đó, bạn là cả thế giới. -- Sự kiên nhẫn là sức mạnh vượt qua mọi khó khăn. -- Ðừng khóc vì mọi việc đã qua, hãy cười vì mọi việc đang chờ phía trước. -- Với lòng nhân ái đôi khi vực người từ hố thẳm, Với dạ hẹp hòi đôi lúc đẩy người tận vực sâu. -- Dù xa cách mấy trùng dương Ở đâu cũng có quê hương trong lòng. -- Tiền tài biết đủ thân không nhục, Danh lợi không tham đức mới cao. -- Tiền tài rồi cũng hết, Danh lợi rồi cũng tan, Duy chỉ có lòng người, Sống mãi với thời gian. -- Có không thương ghét chẳng bận lòng, Được mất hơn thua chẳng ngóng trông, Mở rộng tâm ra lòng thanh thảng, An nhiên tự tại dạ thong dong. -- Có thành công lớn nhỏ nào, không từ kiên nhẫn mà nên++

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Những món ăn trên đường phố Sài Gòn

Có bao nhiêu điều đơn giản trong cuộc sống mà ít khi nào chúng ta để ý tới. Trong đó có những gánh hàng rong, chúng ta thấy, gặp, nói chuyện và mua hàng ngày, nhưng có lẽ chẳng bao giờ biết họ đến từ đâu đến.

Cuộc sống bận rộn đầy lo toan, làm mọi người hình như quên đi những sự quan tâm dù nho nhỏ, biết đâu nó sẽ làm ấm thêm những tấm lòng tha phương cầu thực. Có những lúc tôi chụp bị la mắng dữ lắm, nhất là những bác gái lớn tuổi. Họ nói họ khổ như vậy mà còn chụp đưa hình lên báo làm gì. Có giải thích họ cũng không muốn nghe!
Có một bác ở ngay góc Nhà Văn Hóa Thanh niên với một xe ba gác bán dạo đầy những món hàng như một nhà kho lưu động. Bác ngồi ngay dưới gốc cây, thẫn thờ, vậy mà khi tôi định chụp hình bác phản ứng rất mạnh, tiếc là cuối cùng không muốn làm bác ấy buồn, tôi đã không chụp. 20, 30 năm nữa chắc những hình ảnh hôm nay sẽ không còn nhiều trong một Sài Gòn ngày càng thay đổi.
Hy vọng những hình ảnh của tôi sẽ nhắc về một Sài Gòn xa xôi.
Chụp tại Nguyễn Văn Cừ. Con đường này tập trung rất nhiều xe bán trái cây dạo
Chụp ngay bùng binh Lý Thái Tổ. Nhìn cách anh bán hàng lo cho xe trái cây, tôi như cảm thông được nỗi lo toan hàng ngày của anh
Chụp trên đường Trần Hưng Đạo. Trong một trưa nắng gắt, màu vàng chói của những hũ ngâm trái cây như đập ngay vào mắt bạn
Trên đường An Dương Vương. Xe đạp bán hàng rong
Chụp tại chợ Hòa Bình. Sáng sớm chủ nhật vắng khách
Chụp tại Trương Định. Chiếc xe đầy chuối, vàng rực, sắp chín gần hết nhưng cậu bán hàng vẫn thanh thản ngồi nghe người khác tán chuyện
Chụp tại Sư Vạn Hạnh. Một Sài Gòn như sau bức màn của món ăn hè phố

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét